Vietnamese Poetry: Reflections on the sweetness and bitterness of growing older

By Ngô Văn Diệm

Ngô Văn Diệm came to the U.S. from Vietnam in 1981. In these poems, Mr. Ngô reflects beautifully on the sweetness and bitterness of growing older, and the ephemeral qualities of memory and of life itself.

Mr. Ngô is also the father of Ivy Ngo, a former SEARAC aging policy associate who was instrumental in developing the early work of the Diverse Elders Coalition. Today, Ivy continues her path as an aging advocate at the Columbia School of Social Work. Ivy translated her father’s poems into English.

Ngô Văn Diệm and Ivy Ngo

Ngô Văn Diệm and Ivy Ngo

Tuổi già | Old Age

Mới đó thanh xuân đã cụ già
Đêm nằm động đậy nhức xương da
Mồm trên nhóp nhép nhay không đứt
Miệng dưới nhun nhoen nhét khó qua
Chân tay quờ quạng sờ gai cóc
Vú vế chông chênh mó nhám sà
Lòng đã yêu tình già vẫn đẹp
Cây đời dẫu cội cũng hương hoa

Once in my spring, now an old man
At night my bones lay aching
Hard to chew and hard to stuff
Skin rough and scaly
Pieces once even are now out of balance
But even aged, love is beautiful still
How the old tree with deep roots still blooms

Nhà dưỡng lão | The Nursing Home

Ta nằm trông đợi thế gian
Đến theo những sang cuối tuần ai thăm
Ở đây buồn bã trăm năm
Sống như đang chết âm thầm kiếp ma
Cô đơn sợ hãi tuổi già
Ngày đi chưa hết trăng tà đã soi
Nếu không còn có gì vui
Thì xin nhẹ một tiếng cười mà đi
Dài thêm cũng chẳng ích chi
Vô thường cát bụi có gì cái thân

The Nursing Home

I lay in wait for the outside world
To bring me visitors at the end of each week
Here lies centuries of sadness
Living as if dead in the company of ghosts
Lonely and fearful of old age
The moon emerges before the day’s end
If there is nothing else worthwhile
Then perhaps leave with a smile
To prolong would be of little benefit
Everything turns to dust in the end

Cát bụi |Dust

Hồn bay lên với trời xanh
Cái thây đáy mộ mảnh sành nén hương
Về đâu cát bụi cuối đường
Trăm năm còn lại vô thường ,tiếc chi !!!

The spirit flies with the blue skies
Under earth lies the body, a broken vase with incense above
What becomes of dust at a journey’s end
Lifetimes end in impermanence, no loss!

30 tháng tư | 30th of April

Hôm nay ba mươi tháng tư
Bao nhiêu năm đã giã từ chiến tranh
Phải đâu trống mái tung hòanh !
Phải chi một trận tan tành máu xương ?
Miền Nam chiến đấu cang cường
Liều thân giữ nước đảm đương cõi bờ
Hỡi ơi chiến cuộc chẳng ngờ
Đồng Minh bỏ chạy cuốn cờ phủi tay
Đầu hàng nhục nhã chua cay
Nhân dân hỏang lọan quan thầy ở đâu ?
Khóc thương vận nước ưu sầu
Ngày qua vẫn nhớ đêm sâu còn buồn

Today marks the 30th of April
So many years removed from war
Dying in defeat over living in surrender
South Vietnam fought hard and long
Sacrificing everything for the homeland
Alas how war can be so unexpected
Comrades flee, fold up flags and wash their hands
The front bitterly desperate
Citizens bewildered – where are the leaders?
Tears of mourning for a country lost
The day of remembrance passes but the sadness lingers.

Ngô Văn Diệm is the father of Ivy Ngo, a former Southeast Asian Resource Action Center (SEARAC) aging policy associate. The opinions expressed in this article are those of the author and do not necessarily reflect those of the Diverse Elders Coalition.